Category Archives: Foods

Stories through foods

Xôi nấm

Đó là một ngày giữa tháng 12 lạnh và mưa phùn. Cái lạnh đầu mùa tê tái khiến việc ngồi cùng nhau trong một cái quán bé tí hin giữa lòng Hà Nội đông đúc là một điều gì đó ấm áp kì lạ.
Món xôi nấm (đổi vị trong những ngày chán ngô-các-món) như một thứ hạnh phúc giản dị. Xôi mềm và dẻo quyện cùng vị nấm ngọt thơm là sự kết hợp khéo léo và tinh tế. Pate, giò nạc, chút ruốc nấm cầu kì – mỗi thứ một chút – góp thêm phần đưa đẩy món xôi tới dạ dày thực khách chóng vánh hơn.

121207

Hà Nội, đã từng có người khiến tôi sẵn sàng bỏ tất cả  những mệt mỏi, bận rộn, những chán chường của cuộc sống xa  nhà ở lại để lên một chiếc xe bus đỏ – vàng cùng nhau kể hết chuyện trên đời.

Hà Nội, là lời hứa vào một buổi chiều mùa thu của rất nhiều năm về trước rằng sẽ cùng nhau ngồi trên xe bus để “tận hưởng” lại cái cảm giác rất Hà Nội ấy.

Hà Nội, đã từng là ước mơ, từng là một chốn xa xôi mà lạ lẫm đầy cuốn hút để những đứa học sinh cấp 3 tám đủ thứ chuyện trên đời, vẽ ra đủ thứ màu mè hoa mỹ về tương lai.

Hà Nội, cũng là nhà, là nơi thân quen bình yên, là thứ khói bụi nóng nực ngày hè 40 độ, là cái lạnh khô hanh tháng 12 tê tái cõi lòng.

Hà Nội, là thanh xuân, là cái hẹn sẽ cùng nhau khám phá từng chút một mà chẳng thể (có cơ hội) thực hiện nữa rồi…

Câu chuyện cùng bát xôi nấm ấm nóng trong ngày mưa Hà Nội đó là về điều gì chẳng còn nhớ. Thứ kí ức duy nhất đọng lại trong đầu chỉ là một làn khói mờ mờ từ bát xôi, nụ cười ấm áp của người ngồi đối diện và thứ hạnh phúc rất “Hà Nội” của một sinh viên ngoại tỉnh.

140330

Có những thứ, cho đến mãi sau này ta mới biết rằng chẳng thể bằng những ngày đầu tiên… Có những thứ hạnh phúc đã rời xa quá đỗi

—————————————————————–
Đó là Hà Nội của năm 2012 lạ lẫm, là món xôi còn được chăm chút tới từng hạt.
Món đó giờ chẳng còn ngon được như xưa hay tại kẻ ăn cùng đã chẳng phải người xưa nữa rồi?

 

Advertisements